Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016

C6

Chương 6: Khiển trách

Bên trong sương phòng, vẻ mặt Cao thị lo lắng nhìn nhất cử nhất động của đại phu bên cạnh mình.

"Tạm thời không có trở ngại gì, chỉ là thân thể tam tiểu thư quá yếu ớt lại sốt cao không ngừng, cho nên mới té xỉu đến nỗi hôn mê bất tỉnh, đợi lão phu lấy chút dược rồi dựa theo phương thuốc này, mỗi ngày uống ba lần, tin tưởng cần chút thời gian sẽ tốt thôi".

"Vậy xin làm phiền đại phu, còn vết thương trên tay Ly nhi... Dù sao cũng là nữ hài tử, nếu thật sự để lại sẹo chỉ sợ về sau....". Gật gật đầu, lông mày vẫn không giãn ra, Cao thị lên tiếng, có vẻ lo lắng.

" Vết tích mới thật ra có biện pháp xóa đi, còn cũ thì.... Lão phu thật sự bất lực. Bất quá, lão phu nhân cũng đừng nản lòng, trong cung hoặc các thân vương quận hầu phủ đều có chứa rất nhiều dược quý hiếm, Tống thị lang ở trong triều có nhiều kết giao, không ngại có thể thử một lần".

" Thì ra là thế......... Làm phiền đại phu lo lắng". Nghe lời nói của đại phu, Cao thị gật gật đầu, ý bảo nha hoàn đưa tiễn.

"Nghe thấy chưa ?. Mặc kệ như thế nào, ta muốn các ngươi nghĩ biện pháp đem vết thương trên tay Ly nhi chữa khỏi". Đại phu đi rồi, trong phòng không có người bên ngoài, lúc này vẻ mặt Cao thị biến đổi, lớn tiếng với nhi tử, nhi tức đứng trước mặt.

"Mẫu thân mau bớt giận, nhi tử nghĩ chắc chắn sẽ làm được. Hôm nay là đại thọ sáu mươi của người, người cứ tức giận thì thân thể sẽ không tốt".  Sau khi nghe thấy tin tức, đứng trước mặt Cao thị là Tống Nhân Tu khúm na khúm núm, không dám lỗ mãng.

"Đại thọ ? Cháu gái của ta sắp không còn rồi, ta còn nói chuyện đại thọ làm gì ? Nhân Tu, chẳng lẽ con đã quên lúc trước nhà của chúng ta xuống dốc, đến đường cùng là ai tiếp tế cho chúng ta hả ? Là ai không chê xuất thân nghèo khó của con, cực lực giúp đỡ con vào kinh thành đi thi, còn đem hòn ngọc quý trên tay mình phó thác gả cho con hả ?".

Thấy nhi tử mở miệng, Cao thị tức đến mức không đánh thì thôi mà đã đánh thì phải đánh đến cùng, rất nhiều lời nói đều giấu ở trong lòng nhưng hôm nay nhất định phải nói ra !.

"Nhân Tu, làm người không thể vong ân phụ nghĩa. Ngày đó, nếu không phải có nhạc phụ thì con đã sớm lưu lạc đầu đường, còn có thể có thành tựu như ngày hôm nay sao ? Thế nhưng con thì sao, con đã phạm lỗi những thứ gì hả ? Khi con có hôn ước với mẫu thân Ly nhi thì đã cùng với nữ nhân này dây dưa không rõ, thậm chí còn trước lúc thành thân gạt mọi người sinh ra hài tử --- thử hỏi con không làm ... thất vọng mẫu thân Ly nhi không ? Không làm ... thất vọng nhạc phụ đại nhân đã dìu dắt trọng đãi con không hả ?"

Ngón tay run run, cảm xúc Cao thị có chút kích động, cả khuôn mặt đỏ rực.

"Nhạc phụ con có ân với Tống gia, ngày đó ngươi đã cô phụ nữ nhi của ông ấy, chẳng lẽ hôm nay con còn có thể nhẫn tâm không trông nom nữ ngoại tôn của ông ấy hả ? Con nhìn Ly nhi đi, đã bị chà đạp thành cái dạng gì ? Chẳng lẽ con là kẻ ý chí sắt đá à ? Tốt xấu gì nàng cũng là thân sinh cốt nhục của con, là con của vợ cả danh chính ngôn thuận của con ".

Cao thị nói lời thấm thía, trong mắt lộ vẻ nghiêm túc. Bà nói như vậy, mặc dù là đau lòng cho cháu gái nhưng cũng có một phần vì con mình.

"Nhân Tu, làm người đạo nghĩa sao không thể có được, huống hồ hiện giờ con vẫn là thị lang lễ bộ, có lẽ tương lai có thể là Lễ bộ Thượng thư  thì sao ? Thậm chí là thừa tướng đương triều ? Nếu bị người ta lên án con thiên vị kế thất, khắt khe đích nữ nguyên phối....Nếu truyền ra ngoài con còn làm người sao ? Sau này trong triều đình, con còn có nơi nào sống yên ổn hả ?".

Cao thị gằn từng tiếng dạy bảo lý lẽ. Tống Nhân Tu cứ đứng bất động nghe thật lâu rồi mới mở miệng, chỉ thấy hai tay hắn nâng lên, giống như làm cái đại lễ bồi tội thật mạnh: "Mẫu thân dạy rất phải, việc này là do nhi tử sơ sót".

"Con hiểu là tốt rồi, lần này ta quyết định không về nhà cũ nữa, cứ ở nơi này để chăm sóc Ly nhi, thứ hai là thừa dịp tốt trông nom cái nhà này miễn cho có người vô pháp vô thiên làm trò mất mặt hại toàn bộ Tống phủ chúng ta".

Cao thị nói đến nước này, hung hăng trừng mắt nhìn Điền Thục Phân. Thấy vậy, mặc dù trong lòng Điền Thục Phân có phẫn uất nhưng ngại có Tống Nhân Tu ở đây cũng không thể không nhẫn nại nuốt cục tức vào, cúi đầu cung kính.

"Vâng vâng, mẫu thân muốn ở lại với nhi tử thì tất nhiên cầu còn không được". Tống Nhân Tu đối với mẫu thân mình coi như hiếu thuận, nghe thế thì trong lòng tràn đầy vui mừng.

Nhưng mà, Điền Thục Phân ở một bên lại có miệng khó trả lời, sắc mặt khó coi không phải bình thường.

Đùa à, trước kia ở Tống phủ, đều do một mình bà định đoạt, ai cũng không dám khó dễ bà ? Thế nhưng hiện giờ, Cao thị muốn ở lại, nhất định sẽ trở thành cố kỵ của bà, làm cho bà bó tay bó chân không được tự nhiên !

Chỉ là .... Mặc dù bà không tình nguyện nhưng không thể vi phạm ý Tống Nhân Tu, chỉ đành cắn môi, trong lòng bất mãn đến cực điểm.

"Được rồi, thời gian cũng không còn sớm, các con đi về trước đi. Ly nhi ở bên này đã có ta chăm sóc, về phần đại phu nói dược kia.... thì các con để tâm tìm xem. Còn nữa Nhân Tu này, vương bà tử tội ác tày trời, hiện giờ mặc dù đã chết nhưng cẩn thận nghĩ đến vẫn chưa hết giận, bà ta vốn hầu hạ Điền thị, hạ nhân phạm sai lầm thì chủ tử sao có thể may mắn thoát khỏi ? Điểm này ta hy vọng con phải nghĩ cho kỹ........".

Phất phất tay lên, ý bảo đối phương đi ra ngoài, thế nhưng trước khi đi Cáo thị còn nói một câu kia --- quả thực làm cho Điền Thục Phân nghe mà biến sắc.

Xem ra bà bà này cũng không phải là người dễ gạt.

*

Trong phòng Điền Thục Phân.

"Cầu lão gia hưu thiếp thân đi, thiếp thân không quản nội trạch tốt được thế nhưng lại nuôi ra một điêu nô như thế, thiếp thân có tội, thẹn với sự ưu ái ngày thường của lão gia".

Mới vừa vào cửa, Điền Thục Phân liền rơi nước mắt như mưa, khóc đến mức khổ sở khiến người ta muốn thương xót, bà cầm khăn tay quỳ trên mặt đất, trên mặt viết rõ hai chữ tự trách !

"Bà !!!!".

Nói thật, xảy ra chuyện như vậy, Tống Nhân Tu rất tức giận, hơn nữa mẫu thân ông cũng lên tiếng, ông vốn định trở lại phòng răn dạy một phen.

Nhưng ai kia đâu có chờ ông mở miệng thì đã tự động khóc như đang áy náy tự trách, rất động dung !

"Lão gia, thiếp thân sai rồi, trong ngày thường quản giáo sơ sài, để cho điêu nô che mắt, lúc này mới để cho Ly nhi bị ủy khuất lớn như vậy. Mẫu thân nói đúng, thiếp thân thực xin lỗi Ly nhi, không xứng làm phu nhân của lão gia......".

Dứt lời lại lã chã chực khóc, Điền Thục Phân hành động rất tốt, thút tha thút thít ủy khuất đến cực điểm !

Nói thật ra, tuy rằng Điền Thục Phân đã gần bốn mươi nhưng lớn lên xinh đẹp lại bảo dưỡng thích đáng cho nên nhìn qua một chút cũng không già, ngược lại thành thục có thừa công thêm vài phần hàm súc.

Lúc trước, Tống Nhân Tu thích dáng vẻ mềm mại nhu hòa của bà, với lại ngày thường bà săn sóc cộng thêm chu đáo với Tống Nhân Tu cho nên trước mắt nhìn bà như vậy, nhất thời tức giận tràn ngập cũng tan thành mây khói, toàn bộ biến mất hầu như không còn !

"Nói cái gì vậy, tôi làm sao có thể bỏ bà được ? Chỉ là lúc này, chuyện kia xảy ra thật không ổn, vương bà tử khinh người quá đáng, hôm nay ở đây lại có người nhiều như vậy đều nhìn thấy, sau này, tôi làm quan tại triều còn biết hướng mặt vào chỗ nào ? Tôi biết chuyện này không liên quan tới bà, nhưng bất kể thế nào thì vương bà tử cũng là người hầu của bà, trong lòng nương nhất định sẽ mất hứng, huống hồ thanh danh khắt khe với đích một khi truyền ra thì con đường làm quan của tôi quả thật......".

Cái này gọi là có mẹ kế thì có bố dượng, hiện giờ Điền Thục Phân bất quá chỉ biểu diễn cho Tống Nhân Tu xem thì đã quên không còn một mảnh, ngậm miệng không đề cập tới nữa !.

Vốn dĩ, ông cũng không thích nguyên phối kia, cả ngày lạnh lùng giống khúc gỗ, đâu có như Điền Thục Phân thiên kiều bá mị phong tình vạn chủng chứ ? Sau đó, nguyên phối chết đi để lại đứa con gái mà ông thì hàng năm không thấy làm sao mà thích được ? Nên cứ để nó tự sinh tự diệt đi.

Ông vốn không có cảm tình với Tống Ly, sống chết kỳ thật cũng không quan trọng lắm, cho nên đây cũng là nguyên nhân căn bản dù đã qua nhiều năm như vậy mà Điền Thục Phân vẫn có thể lừa dối.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét