Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

C2

Chương 2, phản kích.
Vương ma ma không biết Tống Ly muốn làm gì ? Trừng mắt nhìn nàng, trực giác cảm thấy sau sống lưng tỏa ra hơi lạnh !
Chỉ thấy mặt mày Tống Ly cong cong, giống như có dụng ý khác khi nhìn bên ngoài biệt viện, tiếp đó bà biến sắc, nàng vén tay áo lên lộ ra cổ tay tay trái thon thon trăng trắng mà tay phải nắm chặt cây trâm kia giơ cao lên rồi dùng đầu nhọn đâm mạnh xuống tay mình !
” Ngươi !”.
Kinh ngạc liên tiếp, khó hiểu đối phương muốn làm cái gì ? Nhìn vết máu loang lổ và ống tay áo trong nháy mắt bị máu tươi thấm đẫm, đồng tử trong mắt Vương ma ma co rút lại, chấn động nói không nên lời !
Nàng, nàng điên rồi sao ? Cư nhiên….
Không biết làm sao, cả người Vương ma ma hết sức sững sờ, chỉ thấy Tống Ly khinh miệt cười cười, sau đó xoay người, hai chân nhanh chóng chạy đến bên ngoài viện, vừa chạy vừa lớn tiếng thét chói tai, “Cứu mạng ~~~”.
Không tốt !
Nơi mà Tống Ly chạy đến là chính là hoa viên mở tiệc chiêu đãi tân khách vào hôm nay.
Trong lúc nhất thời nhìn bóng dáng trước mắt biến mất, Vương ma ma ngây người, máu trên mặt nhanh chóng tụt sạch !
“Đứng lại ! Ngươi đứng lại đó cho ta !”.
Phu nhân không hề muốn nhìn thấy tam tiểu thư, bởi vì sự tồn tại của nàng chính là sự châm chọc về thân phận trong quá khứ !
Nếu hôm nay, bà bất lực trông coi để tam tiểu thư trốn thoát ra ngoài, xuất hiện ở trước mặt toàn bộ khách quý, thậm chí dáng vẻ thê thảm máu chảy đầm đìa kia thì cái mạng già của bà cũng đừng còn nữa !
Chuyện riêng có thể biến lớn, bà nhất định không thể để cho tam tiểu thư chạy ra !
Nếu bà có thể nghĩ như vậy thì Tống Ly sao không thể ? Cho dù phải liều mạng thì nàng cũng quyết chí tiến lên, tuyệt không quay đầu lại !
Đây là trận chiến phản kích đầu tiên của nàng, thành bại chỉ dựa vào hành động lúc này !
Dùng sức chạy ra, vượt qua sự khó chịu trên người ! Phía sau, Vương ma ma đuổi theo, từng bước theo sát. Mà người kinh ngạc với một loạt biến hóa này chính là Thanh Diên, nàng chỉ hơi phản ứng, sau khi sững sờ qua đi, cũng vội vàng đuổi theo ra, ở phía sau hô to, “Tiểu thư !!!!”.
*
Hôm nay ở Tống phủ, giăng đèn kết hoa, rất náo nhiệt.
Lần này, là đại thọ sáu mươi tuổi của lão mẫu Tông Nhân Tu làm Lễ bộ thị lang ! Cho nên các quan viên bình thường trong kinh đều đến chúc mừng, khách đến rất đông, tân khách đứng đầy nhà.
Giữa vườn, hí kịch đang diễn rất náo nhiệt ! Phía dưới, các phu nhân tiểu thư thân mật với nhau, tràn ngập tiếng cười.
Điền Thục Phân cũng cười vui vẻ, ngồi ở trên cao, cố gắng lấy lòng bà bà Cao thị, cố xây dựng hình tượng dịu dàng hiền thục, cung kính hiếu thuận !
Tất cả mọi thứ đều gọn gàng ngăn nắp, tiến hành rất thuận lợi nhưng vào lúc này, một tiếng kêu cứu thê lương vang lên, bầu không khí lúc này giống như đất bằng bị sấm sét quấy nhiễu, trong lúc nhất thời mọi người dừng động tác.
“Cứu mạng ! Ma ma, người tha cho ta đi, ô ….”
Không khí ngưng lại, sao lại thế này ?
Chỉ thấy mọi người nghe tiếng nhìn lại, một bóng dáng đơn bạc mảnh khảnh đột nhiên từ bên ngoài chạy vội vào, một đường nghiêng ngả lảo đảo, vừa chạy vừa lớn tiếng kêu cứu, vừa lúc chạy không vững, chật vật bổ nhào ngã xuống đất, bại lộ trước mặt mọi người !
Đây là….. Tình huống gì vậy ? Mọi người khó hiểu, nhìn nhau.
Điền Thục Phân vốn đang mỉm cười, cảm thấy mọi thứ như ý thì sau khi thấy tình hình, nhất thời trên mặt ý cười ngưng lại, ngay sau đó vẻ mặt kéo mây đen dầy đặc, khó coi đến cực điểm !
Vương bà tử đúng là lão phế vật, sao lại để nó làm thế ? Không phải nói tiểu tiện nhân kia đã mắc bệnh, bất tỉnh nhân sự rồi à ? Sao hiện tại lại xuất hiện trước mặt mọi người ? Đầu tóc rối bù, máu tươi chảy ròng ? Dáng vẻ khổ sở thậm chí đáng thương !
Hôm nay, trên cơ bản các nhân vật nổi tiếng trong kinh đều đến đây, nếu lúc này để bọn họ biết đến sự tồn tại của Tống Ly thì gốc gác của bà….
Tống Ly mới là đích nữ danh chính ngôn thuận mà bà… bất quá chỉ là tiểu tam ở bên ngoài được đưa lên làm chính thất.
Nếu để mọi người biết bối cảnh của bà, thậm chí còn khắt khe đích nữ thì ở kinh thành, mặt của bà còn nhìn đi chỗ nào ?
Không, không thể để cho Tống Ly bước ra ngoài cho ánh sáng ! Thế nhưng, bà nên làm cái gì bây giờ ?
Điền Thục Phân cực kỳ giận dữ, trong lòng chín xoay mười tám quẹo, không ngừng bốc lửa !
“Đứng lại !!!!!”.
Mà lúc này, mọi người còn chưa hiểu được tình huống lúc này ra sao ? Chỉ thấy một ma ma đuổi theo ra, nhìn vẻ mặt hung thần ác sát, hiển nhiên là đuổi theo cô nương trước mắt này !
“Ai, ai vậy ?” Sao lại lỗ mãng vọt ra như vậy ?
“Không biết, không lẽ là ….”
Xung quanh, lén lút nghị luận, mặc dù âm thanh không lớn nhưng đủ để Điền Thục Phân nghe được.
Vì thế, sắc mặt khó coi tăng thêm ba phần, Điền Thục Phân biết rõ trường hợp hôm nay rất quan trọng, không nhịn được liêng liếc mọi nơi rồi lại nhìn bà bà Cao thị bên cạnh mình, bàn tay siết chặt lại, ánh mắt hung ác nham hiểm ngoan độc nhanh chóng ra dấu sai sử lão nô Lương ma ma bên người !
Gật gật đầu, Lương ma ma tự nhiên hiểu được ý tứ của Điền Thục Phân, vì thế bước lên phía trước từng bước, phẫn nộ quát: ” Con tiện tỳ kia chạy ra chi hả ? Lại còn quấy nhiễu khách quý ! Còn không mau ngậm miệng kéo xuống !”.
Điền Thục Phân không muốn để cho Tống Ly có cơ hội mở miệng, muốn lừa dối mọi người.
Vì thế, Vương ma ma ở phía sau nghe vậy cũng đã hiểu ý tứ, lập tức tiến lên phía trước bắt người !
“Xin Phu nhân thứ tội, con tiện tỳ này đập vỡ bình hoa, bị thương cánh tay, biết gây họa nhưng vẫn không chịu quản giáo, chạy đến đụng phải khách quý đúng là thứ chết tiệt mà ! Lão nô sẽ kéo nàng xuống, nghiêm túc trông giữ !”.
Tuy bắp vai thô, eo mập nhưng sức lực của Vương ma ma rất lớn, vừa đuổi kịp đã che miệng Tống Ly.
Tuy rằng, thân mình Tống Ly suy yếu, mất sức nhưng cũng biết tâm tư Điền Thục Phân, nàng nhất định sẽ không để bọn họ thực hiện được.
Cho nên, lúc này cần phải nhìn đúng thời cơ, dùng sức cắn bàn tay mập của Vương ma ma, thừa dịp bà ta bị đau, dùng hết sức lực giãy giụa còn lớn tiếng gọi Cao thị đang ở chủ vị: “Tổ mẫu”.
Cái gì ? Tổ mẫu ? Sao lại thế này ?
Vừa nghe nàng kêu to xong, lúc này ai cũng ngây ngẩn cả người ! Nhất là, Điền Thục Phân, sắc mặt còn khó xem hơn gan heo !
Vương bà tử đúng là kẻ vô dụng, ngay cả bịt miệng cũng không làm được. Thật sự muốn bà tức chết mà.
Vừa muốn nổi điên lên nhưng lại ngại tình thế lúc này ! Vẻ mặt oán hận, Điền Thục Phân đành tạm áp chế lửa giận, ổn định cục diện trước mặt !
“Nhìn cái gì mà nhìn ? Nói bậy cái gì đấy ? Còn không nhanh kéo xuống !” Điền Thục Phân trong lòng sốt ruột cho dù lý do gượng ép cũng không thể không dùng.
Bà không thể để Tống Ly bại lộ trước mặt mọi người, nói cách khác sau này bà đâu còn mặt mũi nữa. Hôm nay, ngồi ở đây đều là các vị phu nhân quan gia, có cưới hỏi đàng hoàng, thử hỏi ai sẽ có thiện ý với kẻ đã từng làm tiểu tam ở bên ngoài ? Mặc dù, bây giờ bà đã lên làm chính thất.
Không có một chính thê nào thích tiểu tam, trong mắt các bà ấy thì ngoại thất càng thêm đáng giận hơn thiếp thị ! Chưa nói đến việc trốn ở bên ngoài tiêu dao khoái hoạt, còn không chịu ràng buộc cố gắng quyến rũ đàn ông, tư thế nghiễm nhiên muốn cùng ngồi cùng ăn với chính thê, đáng giận đến cực điểm .
Thân phận ngoại thất là thứ mà chính thê kiêng kị nhất, ở điểm này trong lòng Điền Thục Phân rất hiểu. Cho nên, bà không thể để Tống Ly hủy đi những cố gắng nhiều năm qua như vậy, làm cho bà trở thành đối tượng mà các phu nhân thờ ơ, chế giễu trào phúng.
Cố ý xáo trộn tiếng nói, Điền Thục Phân ra hiệu Lương ma ma ở bên cạnh cũng đi hỗ trợ.
“Khoan đã !”.
Nhưng vào lúc này, Cao thị từ chỗ ngồi lên tiếng, bà mặc dù già nhưng lòng không hồ đồ, lỗ tai nghe rõ ràng, tiếng kêu kia … có vẻ có chút quen thuộc ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét