Chương 3, Nhận ra.
” Ngươi là …” Đứng lên, không cho phép bất luận kẻ nào đến đỡ, Cao thị đi từng bước một đến chỗ Tống Ly, dường như đang xác định lại còn có chút hoài nghi……
Tại sao lại như vậy ? Chẳng lẽ nàng thật sự là tôn nữ của mình, mà mình không hề biết sao ? Kỳ thật là không. Bởi vì từ xưa tới nay, bà không hề sống chung với Điền Thục Phân mà ở lại nhà cũ, chỉ thừa dịp lần sáu mươi đại thọ mới vào kinh.
Trước đó, Điền Thục Phân vẫn nói với bên ngoài rằng thân thể Tống Ly không tốt, cho nên những năm gần đây, số lần Cao thị thấy nàng cũng không nhiều. Một tiếng kêu vừa rồi, bà cũng chỉ cảm thấy hơi quen nhưng trong lúc nhất thời lại không ngừng đắn đo, cho nên lúc này mới muốn tiến lên xem thử.
” Mẫu thân, chỉ là một con nô tỳ, người đừng đi qua làm gì, trên người nó có máu, để tránh đụng chạm gây xấu cho thọ tinh của người !”. Trái tim trào lên cổ họng, trong lòng vô cùng vội vàng, Điền Thục Phân muốn tiến lên ngăn trở.
Thế nhưng sự đáp lại là Cao thị đi thẳng đến đứng trước mặt Tống Ly: “Ngươi là….”.
Mặc dù, Cao thị không phải danh môn khuê tú nhưng vẫn có tri thức biết lý lẽ, thông hiểu đạo nghĩa, bà không muốn gặp Điền Thục Phân bởi vì chướng mắt bà ta từng làm chuyện xấu xa !
Lúc đó, bà không đáp ứng để con mình đưa ngoại thất lên làm chính thê nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi kiên trì của nó, đành phải từ bỏ. Cũng vì nguyên nhân này mà bà không muốn cùng Điền Thục Phân vào kinh.
Trước mắt, bà tỉ mỉ nhìn gương mặt tái nhợt và suy yếu của Tống Ly, đột nhiên trong đầu như có ánh sáng xẹt qua, giọng nói kinh hãi kêu lên: “Ly nhi ! Cháu là Ly nhi ?”.
Khoảng cách gần như vậy, nếu còn không nhận ra thì cũng quá già hồ đồ rồi ! Thế nhưng, Cao thị không tin, cháu gái con vợ cả của mình lại bị biến thành như vậy. Điều này sao có thể ?
Tống Ly là đích nữ, cho dù mẹ đẻ mất sớm nhưng thân phận vẫn còn đó. Vì thế, đáng ra địa vị của nó ở ở trong phủ không nên bị lay động mới đúng ! Nhưng nhìn trước mắt …
Cao thị sống sáu mươi năm, cái dạng gì chưa từng thấy qua ? Không cần hỏi cũng biết xảy ra chuyện gì ?
Tốt, rất tốt ! Điền Thục Phân dám bằng mặt không bằng lòng với bà ? Đúng là, bà đã quá xem thường bà ta.
“Chuyện này là sao ? Tại sao cháu gái ruột thịt của ta lại biến thành như vậy !”
Giong nói của Cao thị không tính là ngoan lệ nhưng mỗi một chữ đều uy nghiêm vô cùng, dù chưa chỉ tên nói họ nhưng những câu này đều cố ý nhằm vào ai kia, bức ép tại chỗ.
Gì ? cháu nội, cháu gái ruột thịt … ?
Sửng sốt, mọi người thật không ngờ ! Ngay từ đầu xem tình huống còn tưởng rằng đối phương chỉ là tỳ nữ nhưng không ngờ kết quả lại …
“Chuyện gì đây ? Nha đầu này sao là một đích nữ ? Chẳng lẽ nàng là do Tống phu nhân sinh ra ? Thế nhưng trước đó chưa bao giờ nghe Tống phu nhân nhắc tới ?”.
“Đúng vậy, ta cũng thấy kỳ quái, Tống phu nhân không phải chỉ có hai đứa con gái là Tống Tuyền và Tống Trân sao ? Đứa trước mắt này là ….”
Khe khẽ nói nhỏ, mọi người có vẻ đánh hơi được cái gì đó.
Cùng lúc đó, gương mặt Điền Thục Phân trắng bệch, vẻ mặt phức tạp, bàn tay trong tay áo siết chặt, móng tay đâm vào da thịt ! Xong rồi, bí mật của bà ….
“Điền thị, con nói đi, chuyện này là sao ? Lúc trước, con vẫn luôn đáp ứng ta sẽ chăm sóc Ly nhi thật tốt ! Thế nhưng, hiện tại đây chính là sự chăm sóc của con đấy ! Con không làm … thất vọng… ta ? Không làm … thất vọng mẫu thân nguyên phối của Ly nhi đã chết đi kia ?”
Hiển nhiên, Cao thị đã nổi giận, cũng không quản đang ở tình huống nào !
Ở đây đều là thái thái tiểu thư quan gia, cũng là kẻ thông minh, vừa nghe khẩu khí này lập tức hiểu được — thì ra Điền Thục Phân là vợ kế, là kế mẫu người ta!
Vợ kế vẫn thường có, phần lớn là cưới tiểu thư khuê các môn đăng hộ đối cho nên trong lúc nhất thời mọi người hiểu rõ, cũng chưa cảm thấy có cái gì không ổn. Nhưng mà…
“Ý đâu có phải, Điền thị nếu là kế thất thì con gái sinh ra phải nhỏ tuổi mới đúng, mà theo ta biết thì thứ tự trưởng nữ và thứ nữ cách nhau rất xa nha ? Thời gian không khớp tý nào ?”
Không biết là tiếng ai thầm thì, một câu đánh thức người trong mộng !
Vì thế lập tức, bắt đầu nghị luận lên, âm thanh tuy nhỏ nhưng lại nói rất rõ ràng, “Đúng vậy, thời gian không khớp ! Nguyên phối sinh thì nhất định là trưởng nữ, mà kế thất nhất định phải muộn một chút nhưng sao trước mắt lại thành kế thất trước ? Thật đúng là kỳ quái”.
“Đúng đó, sao con gái của kế thất so với nguyên phối sinh ra lại lớn tuổi hơn được ? Không hợp với lẽ thường ! Hay là … Điền thị vốn là thiếp thị của Tống Nhân Tu ? Sau đó, nguyên phối phu nhân qua đời , bà ta được đưa lên làm chính ?”.
Mọi người phán đoán về Điền Thục Phân không ngừng, phải biết rằng phần lớn các bà đều là nguyên phối phu nhân, hiện giờ làm gia chủ đương gia, đối với người từng làm thiếp thị… tất nhiên là khinh thường bên trong có chứa khinh miệt !
“À há, là thiếp à ? Thật không ngờ đấy ! Nhìn bà ta bình thường làm bộ làm tịch, ta còn tưởng rằng là tiểu thư khuê các nhà ai chứ ! Thì ra …. Chậc chậc !”.
“Đúng vậy, sớm biết như thế hôm nay đừng tới, ai biết lại giao hảo cùng một thiếp thị. Thật là giảm phẩm cách chân chính của ta ! Nếu truyền ra thì… .”.
Mọi người bắt đầu bắt chuyện đánh giá cao thấp, nhất là những thái thái quan gia được gọi là nhân vật nổi tiếng trên cao.
Vào giờ phút này, nghe lời nói của các bà khiến Điền Thục Phân nổi giận không ngừng, mặt lúc trắng lúc xanh, trong lồng ngực phẫn hận xen kẽ, bốc lên trào ra !
Quả nhiên như dự liệu của bà, đúng vậy, tất cả đều là lũ tiểu nhân lấy mắt chó nhìn kẻ thấp hèn !
Bất quá, cũng may các bà chỉ nghĩ đến bà chỉ là thiếp thị, nếu để cho các bà ấy biết bà kỳ thật là một tiểu tam thì hậu quả …
Không được tức giận, bất quá may mà gốc gác không bị vạch trần ! Giờ phút này, tuy rằng trong lòng Điền Thục Phân rất khó chịu nhưng vẫn may mắn, bà rất muốn cứ thế che lấp qua đi nhưng mà….
“Hừ, bà ta không phải là thiếp thị mà thật ra là ngoại thất, năm đó lén ở sau lưng phu nhân, dụ dỗ lão gia nhà ta, còn chưa cưới đã sinh ra hai đứa con gái”.
Lúc này, một câu nói nhẹ nhàng bay bay truyền đến, châm chọc, khinh thường, tràn ngập chế nhạo ! Khiến cho Điền Thục Phân nhận ra chủ nhân của câu nói này chính là Thất di nương là thị thiếp dụ dỗ ở trong phủ.
Ngoại thất là cái gì ? Sinh trước khi cưới là cái gì ? Đúng là có một ít nhưng ở xã hội lễ giáo phong kiến thì tuyệt đối là sự khinh thường ! Vì thế lập tức có người kinh ngạc ra tiếng, dáng vẻ khiếp sợ có vẻ như là bị kinh hách, sau đó là phẫn nộ tiếp theo là ảo não cuối cùng là chán ghét cùng với vứt bỏ, xem thường !
“Cái gì ? Đúng là kẻ ngoại thất sao ? Còn chưa cưới đã sinh con ? Trời ạ, sao trước đó chúng ta lại kết giao với người như thế ? Thật sự làm bẩn thân phận của chúng ta !”.
“Đúng thế, cái thứ gì vậy ? Ngoại thất đưa lên làm chính thê ! Tống thị lang nghĩ như thế nào mà đem cái loại đàn bà này lên vậy ?”.
“Hừ, ghê tởm tiểu tam, tâm địa ác độc ! Nhìn đích nữ đi, đã tra tấn thành cái dạng gì ? Quả thực quá tổn hại đến phẩm đức phụ nhân cần phải phế bỏ ! .”.
Thất di nương chỉ nói một câu đã kích khởi ngàn tầng sóng, làm cho mọi người chung quanh bà ta trách móc không ngừng ! Thấy vậy, Điền Thục Phân hận đến nghiến răng nghiến lợi, rất muốn bổ nhào tới cho tiện nhân kia mấy tát, thế nhưng trước con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, trừ bỏ máu trên mặt tụt sạch thì những thứ khác cái gì cũng không thể làm.
“Nói đi, chuyện này là sao ?”
Thấy Điền Thục Phân thật lâu không nói, Cao thị hết kiên nhẫn nổi. Ngày xưa nương của Tống Ly có ân với Tống gia cho nên bất kể như thế nào, hiện tại bà phải che chở cho Tống Ly !
=========
Mẹ ghẻ chỉ nói với người trong nhà phía nội ở xa là nữ 9 bệnh, còn ở bên ngoài xa lạ thì nín thin luôn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét