Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

C5

Chương 5, kết cục
“Vâng !”. Nghe được phân phó, đám gia phó ngay lập tức tiến lên.
“Đợi đã !”. Nhưng vào lúc này, sắc mặt sắc bén của Cao thị lại lên tiếng cắt ngang, giọng điệu lộ vẻ lạnh lẽo, “Hừ, điêu nô này thiếu chút nữa hại chết cháu gái ruột của ta mà ngươi chỉ phạt bà ta có bốn mươi bản thôi sao ? Điền thị, có phải quá nhẹ không hả ? Chẳng lẽ, ngươi định làm cho có lệ với ta ? Hay căn bản không đem lời của ta để vào mắt !”.
Trong lòng Cao thị vốn có khúc mắc với Điền Thục Phân, trước kia không chống đỡ nổi là vì mặt mũi cho con mình, thế nhưng hiện giờ xảy ra chuyện lớn như vậy — bà nhất định phải đập núi dọa hổ, lấy uy nghiêm của một bà bà ra.
” Nương, hôm nay là sinh thần của người, nếu làm to chuyện thì thật không tốt. Tuy Vương bà tử này đáng giận nhưng chúng ta cũng không cần thiết vì người như thế mà chọc tức thân mình không phải sao ? Trước mắt nếu xuống tay độc ác đổ máu thì con dâu sợ sẽ đụng chạm đến thân thể người, sẽ rất là bất lợi”.
Điền Thục Phân nói khéo như rót mật, ở mặt ngoài nói là bận tâm cho Cao thị nhưng trên thực tế chính là muốn lưu lại cái mạng cho Vương ma ma.
Ác nô dám ăn hiếp chủ tử như Vương ma ma, một khi bị phát hiện thì tuyệt đối sẽ không có trái cây ngon để ăn ! Thế nhưng, Điền Thục Phân kia còn vọng tưởng giở thủ đoạn che chở cho bà ta ư ? Đáng tiếc, Cao thị lại là người nhẫn tâm chứ không phải nhẫn nhục.
“Hừ, sợ máu tanh tai ương đụng chạm đến ta sao ? Ta còn sợ cái gì chứ ? Ta cũng đã là bộ xương già, nếu là phúc thì không phải họa, mà đã là họa thì có tránh cũng không được”.
“Này…”.
“Sao, mệnh lệnh này của ngươi đến tột cùng có làm hay không ? Điền thị, vương bà tử này là người của ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn để ta tự mình động thủ ?”. Hôm nay, Cao thị quyết tâm không giết Vương ma ma thề không bỏ qua !
Vì thế, trong lòng bà ta biết lần này chạy không khỏi, Điền Thục Phân sau khi nghe vậy thì sắc mặt như tro tàn, bàn tay siết chặt lại.
“Đến, người đâu, đem vương bà tử này tha xuống, đánh thật mạnh …. đánh chết…. “. Lúc nói ra, trong lòng co rút kịch liệt lại run run ! Cả đời Điền Thục Phân này, lăn lộn xuôi gió xuôi nước mà lần này, là lần ăn thiệt thòi lớn nhất từ trước tới nay ! Bà hận, hận đến nghiêng trời lệch đất !
“Phu nhân, đừng ……..”.
Sống chết trước mắt ai cũng sợ, Vương ma ma không nói ra căn bản là không lường trước được điều này.
Tất cả những thứ bà làm đều dựa theo chỉ thị của Điền Thục Phân, vốn vốn tưởng rằng Tống Ly sống không qua hôm nay thì bà sẽ có công lớn có thể đi lĩnh thưởng nhưng không ngờ kết quả lại mất đi tánh mạng của mình để bồi thường lại tất cả .
“Không được ! Buông ra “.
Rất muốn ra sức liều mạng tạo ra một con đường sống ! Thế nhưng có người đã đi trước bà ta một bước, Điền Thục Phân đã sớm ám chỉ Lương ma ma ở bên cạnh, tiến lên hỗ trợ bịt miệng bà ta lại, khiến cho bà ta tuyệt vọng kịch liệt giãy dụa, mặc dù không cam lòng nhưng cuối cùng chỉ có cái miệng đầy nức nở  rồi gia phó kéo đi ra ngoài, không thể phản kháng !
“Nương, xin người bớt giận, đối với dặn dò của người thì con dâu đã làm theo rồi, kế tiếp chúng ta vẫn tiếp tục chúc thọ đi”. Điền Thục Phân miễn cưỡng cười vui, vẻ mặt vô cùng khó coi vì mất đi tâm phúc, tim như bị đao cắt !
“Còn chúc thọ cái gì ? Còn muốn nhàn hạ thoải mái sao ? Hiện giờ, Ly nhi cũng đã như vậy, ngươi còn không mau sai người đi mời đại phu đến !”.
Thân thể Tống Ly thật sự suy yếu, tuy vừa rồi chỉ nhoáng lên một cái dù không cố ý nhưng trước mắt toàn thân nàng nóng lên, cả người nhẹ tênh cứ như chả có mấy lượng thịt.
Cao thị lo lắng cho cháu gái, cái gì cũng không chú ý tới. Mà Tống Ly nằm trong lòng bà, tuy rằng cảm thấy khó thở nhưng trong lòng nàng vẫn vui mừng.
Hôm nay, đã khắc phục được khó khăn trong trận này, có thể nói đánh rất đẹp ! Không chỉ trừ bỏ Vương ma ma giúp mình và Thanh Diên trút bỏ cơn giận ! Còn đánh tan tành tất cả kế hoạch tỉ mỉ của Điền Thục Phân.
Vương ma ma là tâm phúc của Điền Thục Phân, nếu không có bà ta thì tương đương với việc Điền Thục Phân thiếu đi một cánh tay. Quan trọng hơn là, cho tới nay Điền Thục Phân cũng không muốn để người khác biết đến quá khứ của bà ta nhưng hiện giờ nhìn một màn này thì vẻ mặt của các thái thái, tiểu thư quan gia đều là sự xem thường… Tống Ly biết ngày sau của Điền Thục Phân sẽ rất khó khăn. Vui quá đi mất !
“Nếu trong nhà Tống lão phu nhân có việc thì ta đây cũng cáo từ trước, chúc ngài phúc như Đông Hải thọ bỉ Nam Sơn”. Đều là người thức thời hiểu rõ, vừa thấy tư thế này thì các thái thái, tiểu thư đều chào từ giã, lần lượt đi ra.
“Chậc chậc, thật sự là biết người biết mặt không biết lòng, không thể tưởng tượng được Điền thị kia cư nhiên là người như thế ?”.
“Đúng vậy ! Một kẻ ngoại thất, cư nhiên dám mang mặt mũi theo chúng ta gọi tỷ muội,  bà ta xứng chắc ? Thật không biết xấu hổ !”.
“Ngoại thất vốn không biết xấu hổ, cũng khó trách bà ta sẽ khắt khe đích nữ như vậy, hừ, còn nói tĩnh tâm dưỡng bệnh cái gì, kỳ thật căn bản không muốn chúng ta biết quá khứ của bà ta thì có ! Ta thấy sau này xem chúng ta vẫn nên ít lui tới với loại người như thế, để ngừa thanh danh mình bị liên lụy !”.
“Đúng vậy, thấy thì đi đường vòng để tránh hạ thấp cấp bậc của chúng ta !”. Các thái thái khe khẽ nói nhỏ, vừa đi vừa nhỏ giọng nghị luận.
Nghe vậy, sắc mặt Điền Thục Phân tức giận đến mức trắng bệch như bức tường, cả người không ngừng kịch liệt run rẩy !
Cái đám tiện nhân dùng mắt chó để nhìn kẻ thấp hèn lại dám nói bà như vậy ? Bà …bà…
Dưới cơn thịnh nộ gần như nghẹn lời, Điền Thục Phân quả thực muốn tim phổi cùng bùng nổ ! Thế nhưng đồng thời bà cũng biết một việc sâu sắc là bà xong rồi, toàn bộ việc làm của bà xong rồi ! Tốn thời gian lâu như vậy, thật vất vả mới giao tình được cùng với các phu nhân, mục đích chính là vì tương lai tốt đẹp của hai đứa con gái.
Thế nhưng hiện tại lại như thế, tương lai còn có công tử nhà ai có thể để ý Trân nhi Tuyền nhi của bà chứ ? Dù sao trước kia đối với bên ngoài thì các nàng là đích nữ hàng thật, thân phận cao quý ! Nhưng hôm nay… lại thành nghiệt chủng do ngoại thất sinh ra, là thứ ti tiện không được bước ra ngoài ánh sáng.
Một bữa thọ yến thật tốt đẹp cuối cùng lại biến thành cái dạng này, Điền Thục Phân trố mắt nhìn Cao thị sai người mang Tống Ly trở về phòng, trong ngực buồn bực đau đớn.
Biết chuyện đã không còn thú vị, tất cả mọi người mất hứng đi về, chỉ có một công tử văn nhã ở chỗ ngồi xa nhất kia giống như trêu đùa tà nịnh, khuôn mặt tuấn mỹ tràn ngập sự tùy ý, trong đôi mắt phượng tinh xảo tràn ngập sự hưng trí, thú vị nghiền ngẫm không kềm chế được phải nói:
“Chậc chậc, thật sự là sau đuôi ong vàng còn có độc châm, đúng là độc nhất tâm phụ nhân ! Nhìn dáng vẻ nhỏ bé kia thật ra rất xinh đẹp nhưng ai biết lại xuống tay ác như vậy ? Đối với bản thân không hề có một chút thương tiếc…”.
“Thế tử, có lẽ là do lão nô kia xước qua cũng nên”.
Trả lời hắn là một gã thị vệ mặc nam trang, nhìn dáng vẻ bất quá chỉ mới hai mươi, mặc dù không thể nói là tuấn mỹ xuất sắc nhưng cũng được coi là rắn rỏi khí phách.
“A, do lão nô kia làm xước sao ? Tam Thất à, cái loại trò này thì bản thế tử gặp nhiều rồi, trốn không thoát hỏa nhãn kim tinh của ta đâu”.
Khóe miệng công tử văn nhã cong lên, đường cong xinh đẹp ngâm nga một tiếng rồi sâu sắc thêm một phần, hết sức mê người !
“Thế tử…. Người lại muốn làm gì ?”. Đi theo chủ tử hơn mười năm, hắn hiểu rất rõ tính tình của chủ tử. Vì thế, sau khi nghe xong, thị vệ gọi là Tam Thất nhíu nhíu mày, vẻ mặt dường như không đồng ý.
“Chậc chậc, Tam Thất này, ngươi đừng mất hứng nhanh thế. Bản thế tử muốn làm gì à ? Bản thế tử muốn làm gì chẳng lẽ ngươi còn không biết sao ? Ha hả, vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương, biết người biết mặt không biết lòng, phải biết rằng gia bình thường thích nhất là xem kẻ hồng nhan bạc mệnh giống như đóa hoa yêu kiều rơi rụng lả tả, thê thê thê thảm thảm ưu ưu tư tư…..”.
Trong mắt phát ra ánh sáng, vẻ mặt dường như chớp động khác thường. Thấy vậy, Tam Thất im lặng, chỉ ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt hiện rõ không muốn nói gì thêm, “Thế tử, lúc này đã không còn sớm, chúng ta cần phải trở về”.
“Được, đến lúc đi về rồi. Sau đó, gia lại tiếp tục xem kịch vui…”.
Đứng lên, khi nói chuyện tùy tay hái xuống một đóa hoa hồng, Bạch Ngọc Tu chỉ vò nhẹ nhàng thì từng cánh hoa từ giữa khe hở rơi xuống, rơi đầy đất, hắn nở nụ cười yêu dã đến mê người, tùy ý đến rực rỡ !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét